Dad Films Premature Son's Miraculous First Year

7:05 PM |

Con đường phía trước

7:48 AM |

Đã lâu lắm rồi, có một vịhiền triết sống trên đỉnh ngọn núi cao. Dân làng dưới chân núi mỗi khi gặp khó khăn thường tìm đến vì hiền triết để xin lời khuyên.

Ngày nọ, một chàng trai được xem là khá thành đạt, đang băn khoăn cho chặnđường sắp tới của mình, quyết định lên núi gặp vị hiền triết.

-Điều gì có thể giúp con thành một người thật sự vĩ đại? – Chàng trai hỏi.
Vị hiền triết nhìn thẳng vào mắt anh và hỏi:
-Có chắc là ngươi muốn biết điều đó không?
-Vâng! Con thật sự muốn biết. – Chàng trai quả quyết trả lời.
-Được! – Vị hiền triết đáp. – Ngươi hãy tự tìm cho mình câu trả lời qua câu chuyện ta kể sau đây:

“Thuở xưa, có một chàng thanh niên ở đất nước Hy Lạp mắc bệnh hiểm nghèo. Biết mình không còn sống được bao lâu, anh xung phong gia nhập quân đội lúc đó đang bước vào trận chiến khốc liệt với kẻ thù. Với hy vọng được hy sinh anh dũng trên chiến trường, anh đã chiến đấu hết mình, không ngại phơi mình trước làn tên mũi đạn của kẻ thù mà không mảy may lo cho mạng sống của mình. Cuối cùng, khi kẻ thù bị đánh bại, anh vẫn còn sống! Vô cùng cảm phục trước lòng dũng cảm, can trường của người lính nọ vì đã góp phần không nhỏ tạo nên chiến thắng ấy, vị tướng quyết định thăng chức và trao tặng huân chương danh dự cao quý nhất cho lòng dũng cảm.

Song, đến ngày được trao huân chương, trông anh rất u buồn. Ngạc nhiên, vịtướng hỏi lý do và được biết về căn bệnh nguy hiểm mà anh ta đang phải gánh chịu. Làm sao ông lại có thể để cho người lính dũng cảm của mình phải chết! Vịtướng đã cho tìm vị lương y giỏi nhất nước về trị bệnh cho anh. Căn bệnh chết người cuối cùng đã được chữa khỏi.

Nhưng, từ đó trở đi người ta thấy người lính can-trường-một-thời đã không còn xuất hiện nơi tuyến đầu vất vả nguy hiễm nữa! Anh luôn né tránh mọi khó khăn và cố gắng bằng mọi cách để bảo vệ mạng sống của mình thay vì đương đầu với thửthách.

Về sau có dịp gặp lại, vị tướng đã nói với người lính nọ một câu:


“ Giờ đây, anh mới thực sự đã chết hẳn rồi!

Ai thở sâu sống lâu.- Elizabeth Barrett Browning

11:27 PM |
Câu hỏi thường gặp:
  • Làm thế nào để giảm cân?
  • Làm thế nào để khỏe mạnh hơn?
Câu trả lời thường gặp:
  • Ăn kiêng đi: ăn nhiều rau, trái cây, uống nhiều nước…
  • Tập thể dục đi: chạy bộ, bơi, tập tạ, aerobic, nhảy…
Những lời khuyên trên có thể đúng, có thể sai. Nhưng chúng rõ ràng là không hiệu quả với 90% người. Lần cuối cùng bạn đọc một bài báo về sức khỏe rồi đứng dậy tập thể dục ngay là khi nào?
Bởi chúng là bài dịch và không trả lời những điều bạn quan tâm: Cách này có hiệu quả không? Khi nào thì hiệu quả? Tốn kém bao nhiêu? Đa số thời gian, các bài viết dịch ra từ một nguồn dễ kiếm trên mạng này không đưa được hướng dẫn rõ ràng và hiệu quả cụ thể cũng như nguyên lý khoa học để bạn hiểu và có cảm hứng hành động.
Có một cách để khỏe mạnh hơn. Ngay lập tức. Miễn phí. Bạn không cần bắt đầu ăn trái cây thay cơm hoặc đi sắm giày chạy bộ để thực hiện cách này. Cách bạn sắp đọc sau đây đơn giản đến mức 90% người thường bỏ qua. Trong khi chỉ cần 10 phút học kỹ năng này cũng đủ để họ tạo sự khác biệt trong chất lượng sức khỏe của mình cả đời.
Bí quyết đơn giản: Hít thở. Trong khi bạn trẻ vì nhiều lý do chưa thể kiểm soát chế độ dinh dưỡng, nhưng bạn có thể kiểm soát được hơi thở của mình. Ai cũng có thể làm được. Chúng ta đều hít 4-20 lần một phút mỗi ngày. Bạn có thể học điều gì về hít thở để cải thiện sức khỏe của mình?

Hít Thở: Khỏe Mạnh 101

Hít thở là sự sống. Bạn có thể nhịn ăn trong vài ngày nhưng không thể nhịn thở trong vài phút. Chỉ nhịn thở trong vài phút thôi cũng sẽ giết chết bạn. Đức Phật trong chuỗi hành xác để đạt đến sự minh triết, đã…chơi dại nhịn thở. Đạt kỷ lục là 3 phút. Sau 5 phút thì là cả một địa ngục! Mắt hoa. Tai gào rú. Đầu đau thắt như bị kim cô xiết. Bụng quặn lên từng đợt. Toàn thân bỏng rát.
Có lẽ bạn không cần phải thử nhịn thở đâu. Ngay cả ảo thuật gia cũng chỉ chơi trò này khi có người sẵn sàng chi tiền triệu và có ống kính quay phim…
Đây là điều khoa học đã chứng minh. Đủ lượng oxy trong cơ thể sẽ giết  TẤT CẢ vi trùng, vi khuẩn và vi-rút. Tiến sĩ Otto Warburg đoạt giải Nobel năm 1931 nhờ chứng minh được ung thư sẽ không phát triển trong môi trường giàu oxy. Hiện nay, giới y khoa đều biết hầu hết bệnh đau tim đều do thiếu oxy. Giới kinh doanh như tôi thì còn biết bệnh tim hôm nay hiếm khi nào do thất tình mà do thiếu vitamin Tiền, bị phát hiện có vợ bé hay ăn hối lộ bị lộ.
Các bạn nữ nên chú ý về hít thở nếu muốn trẻ lâu. Lão hóa là do cơ thể bị nhiễm độc do hấp thu phải chất độc và sự hư hỏng các tế bào. Những người trẻ lâu nhờ vận động nhiều và tống chất độc ra hiệu quả. Và điều đầu tiên cơ thể bạn làm để tống chất độc là kết hợp chúng với oxy.
2 chức năng của hít thở:
  • Cung cấp oxy vào máu cho máu tuần hoàn đến não
  • Kiểm soát năng lượng sống, từ đó kiểm soát tâm trí của bạn
3 kiểu hít thở:
  • Nông
  • Trung
  • Sâu
Công dụng của hít thở:
  • Tăng năng suất
  • Tăng sinh lực
  • Tăng sáng tạo
  • Vui vẻ hơn
  • Nhận biết bản thân
  • Hoạt động thể dục thể thao
  • Nhiều nhiệt huyết
  • Thoải mái với chính mình
  • Ra quyết định tốt hơn
  • Bình yên tâm hồn
  • Tập trung
  • Phát triển tâm linh
  • Ngăn chặn lão hóa

Cách Hít Thở Tối Ưu


Hầu hết vùng phổi của bạn nằm ở lưng. Ngạc nhiên chưa!
Đây là cách 90% người hít thở. Họ hít thở nông bằng miệng, ít sử dụng cơ hoành. Cách hít thở này khiến cơ thể chỉ sử dụng phần trên cùng của phổi nên hấp thu được một lượng nhỏ oxygen. Dẫn đến bạn thiếu năng lượng sống và dễ có nguy cơ bệnh tật. Chưa kể thở bằng miệng dễ khiến hơi thở có mùi. Hơi thở hôi ngăn cản chúng ta “tự tin đến gần nhau hơn”.
Đây là cách hít thở đúng. Một nhịp thở bao gồm ba phần: Hít – Giữ – Thở. Bạn hít thở bằng mũi. Miệng đóng lại. Hít theo nhịp 1-4-2. Hít vào 1. Giữ trong 4. Thở ra 2.
Khi hít vào phần bụng phồng ra để cơ hoành di chuyển xuống dưới mát xa các cơ quan nội tạng. Tưởng tượng một quả bong bóng căng phình ra.
Khi thở ra phần bụng thóp vào để cơ hoành di chuyển lên trên mát xa trái tim nhỏ bé của bạn. Tưởng tượng bụng như máy hút bụi co rút lại.
Bài tập: Hít vào trong 5 giây. Giữ trong vòng 20 giây. Thở ra trong 10 giây.
  • Hít: 1…2…3…4…5
  • Giữ: 1…2…3…4…5…6….7…8…9…10…11…12…13…14…15…16…17…18…19…20
  • Thở: 1…2…3…4…5…6…7…8…9…10
Bạn có thể nâng số lần lên dần dầng. Đạt được đến nhịp 10-40-20 là bạn đã đặt chân vào thế giới hít thở của các thiền sư thông tuệ Ấn Độ. Đừng cố gắng quá sức. Ngạt thở chết luôn không tăng cho bạn thêm 1 điểm IQ đâu. Thử mỗi ngày hít thở như vậy 3 lần. Mỗi lần tập trung 10 phút. Bạn sẽ cảm thấy nguồn năng lượng của mình cuộn chảy và tâm hồn bình an.
Tôi thường tập vào buổi sáng tinh mơ khi mới thức dậy. Buổi trưa khi lặng lẽ nghỉ ngơi. Buổi tối sau khi thực hiện các nhu cầu tất yếu và trước khi bắt đầu hoạt động giải trí hoặc làm đêm. Chỉ 10 phút mỗi lần. Sau 7 ngày  đây là một trong những khoảng đầu tư thời gian đáng giá nhất.
Những bạn đã tập cách hít thở này thường bảo tôi. Bạn cảm thấy như có một nguồn suối lạch chảy thông khắp cơ thể. Sắc diện hồng hào. Phong độ dịu dàng. Một số bỗng trở nên sexy lạ kỳ. Không đùa đâu, hít thở đúng cách là sexy!

Hơi Thở và Tâm Trí

Bạn có để ý khi mình sợ hãi, căng thẳng, mệt mỏi, hơi thở của bạn gấp gáp và rất nông không? Bạn có để ý khi mình thư giãn, bình tâm, bạn thở chậm và sâu hơn không? Hít thở ảnh hưởng đến tâm trí của bạn.
Đây là những điều về hít thở tôi học được từ Leo Baubata.
Thở đi.
Thở có thể thay đổi cuộc sống của bạn.
Nếu bạn cảm thấy căng thẳng, thở. Thở sẽ làm bạn bình tâm và làm dịu những nỗi đau.
Nếu bạn lo lắng về điều gì sắp xảy ra, hoặc vướng vào một điều đã qua, thở. Thở sẽ mang bạn trở lại hiện tại.
Nếu bạn thiếu dũng cảm và quên đi mục đích sống của mình, thở. Thở sẽ nhắc bạn cuộc đời đáng giá biết bao, và mỗi hơi thở trong đời này là một món quà bạn nên biết ơn. Hãy sử dụng món quà hết cỡ.
Nếu bạn có quá nhiều việc phải làm, hoặc bị xao lãng trong ngày làm việc, thở. Thở sẽ giúp bạn tập trung vào điều quan trọng nhất bạn cần làm ngay bây giờ.
Nếu bạn đang dành thời gian với một người bạn yêu thương, thở. Thở sẽ giúp bạn cảm nhận giây phút hiện tại với người ấy, thay vì nghĩ lan man về những việc khác bạn cần làm.
Nếu bạn đang tập thể dục, thở. Thở sẽ giúp bạn tận hưởng bài tập, và nhờ vậy bạn sẽ tập được lâu hơn.
Nếu bạn đang di chuyển quá nhanh, thở. Thở sẽ nhắc nhở bạn đi chậm lại và thưởng thức đời nhiều hơn.
Vậy hãy thở đi. Và tận hưởng từng giây phút của đời này.

Thở

Lúc duy nhất bạn không cần hít thở theo phương thức này là khi bạn đang bị chó rượt hoặc đang trong một cuộc mây mưa nóng bỏng ướt át.
Mấy ống oxy là những thứ phí phạm tiền bạc dù quảng cáo có nói gì đi nữa. Hãy tận dụng thiên nhiên càng nhiều càng tốt.
Đặt từ “Thở” làm screensaver hoặc wallpaper máy tính, hoặc dán một sticky note lên bàn. Hãy thở mỗi khi bạn thấy từ “Thở”.
Caffeine phá hủy oxy, thay thế năng lượng thực sự với chất kích thích giả tạo. Uống café có thể giúp bạn tỉnh táo trong 1 tiếng nhưng sau đó, bạn sẽ cảm thấy mệt hơn lúc chưa uống. Tôi bỏ café hơn 2 năm nay cũng vì vậy.
Bạn vẫn thở đều chứ? 90% năng lượng của bạn nên đến từ hít thở. Thở là cách quản lý căng thẳng tốt nhất, tốt hơn cả đi nghỉ dưỡng theo phong cách Robinson trên đảo hoang. Trên thế giới có những chuyên gia dạy về cách hít thở. Yoga cũng là một cách tập hít thở siêu hiệu quả. Cách hít thở trong bài viết là cách đơn giản nhất cho mọi người để mau chóng cải thiện sức khỏe.
*Một số thông tin được lọc từ sách Optimal Breathing của Michael Grant White.

Đọc Bài Liên Quan:

Thanksgiving – mùa biết ơn, mùa Tạ ơn

7:35 PM |

first-thanksgiving-305.jpgTừ thuở sơ khai, con người vốn có hai đặc điểm là lòng hay kiêu ngạo và có tật hay quên. Kiêu ngạo càng cao khi thấy mọi vật mình có đều do công sức mình làm ra, mọi vật làm ra thì ta phải hưởng, chẳng cần biết trên đầu có ai, dù việc ngày mai chẳng ai biết chắc, để rồi tự mình quên đi Đấng làm ra mọi sự, cầm chắc mọi sự, kể cả sự sống của từng người, "chẳng qua như hơi nước, hiện ra một lát rồi lại tan ngay".

Cho nên Chúa luôn dạy dỗ con cái Ngài "khá cẩn thận, e quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi", đặc biệt khi đã no đủ, làm ăn hanh thông, của cải tài sản dư dật, lòng người dễ sanh thái độ tự cao, và nảy mầm thói vô ơn.
Nhận biết được điều này, không ai thấm thía bằng những người di dân đầu tiên đặt chân lên xứ Mỹ, sau khi bôn ba trải qua phong ba sóng dữ, đi bảy còn ba, đến được đất liền lại phải đương đầu với cảnh đói khát, dịch bệnh, khí hậu, thổ nhưỡng, thổ dân, ác thú, thiên tai…cuối cùng họ đã sống sót và có mùa gặt hái thu hoạch sản vật đầu tiên trên vùng đất mới.
Biết tạ ơn trời đất, họ lập ra lệ Tạ ơn hàng năm vừa là dịp bày tỏ không quên Ơn phước Thượng Đế ban cho và cũng để nhắc nhở những người đến sau theo dấu chân họ luôn hiểu rằng Thanksgiving, đồng nghĩa với mùa biết ơn, mùa tạ ơn, chẳng phải trên xứ Mỹ này mà ý nghĩa của nó đã lan tỏa càng ngày càng phổ cập trên phạm vi cư dân toàn cầu.
Nhắc đến Thanksgiving người ta hay nói theo ‘mùa’ do xuất phát từ truyền thống của nó, nhưng thái độ biết ơn và hành động tạ ơn từ thuở khai thiên lập địa lại là những việc thường xuyên phải làm. Không gì thiết thực hơn khi thể hiện bằng lời cầu nguyện, mà cầu nguyện thì ví như hơi thở, không phải chỉ mỗi tháng một ngày, mỗi năm một mùa, mà như sách Phi-líp 4:6 đã dẫn,
"Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin, và sự tạ ơn mà trình các sự cầu xin của mình cho Đức Chúa Trời"
mặc nhiên hai chữ ‘tạ ơn’ sợ con cái Chúa hay quên, sứ đồ Phao-lô đã đặt ngay trong ngữ cảnh ‘nài xin, tạ ơn’ đi đôi với nhau để ngay trong lúc xin đã biết tạ ơn.
Nhớ lại trong Cựu ước, người lãnh đạo Môi-se đã dặn dò dân Y-sơ-ra-ên một khi vào được đất hứa ‘khá biết ơn Đức Chúa Trời, và ăn ở trung tín cùng Ngài trong nơi đất mới’, ta thấy có nhóm từ, ‘Vậy ngươi sẽ được ăn no nê…’ nên chi ngày nay qua lễ Tạ ơn, theo tập tục xứ Mỹ, họ tổ chức một bữa ăn gia đình, xum họp con cháu bạn bè vào đúng giấc xế trưa ngày thứ năm của tuần lễ cuối tháng 11 mỗi năm, một bữa ăn thật no nê đúng nghĩa, kiểu như bữa chiều 30 Tết của ta.
Có điều trong sách Phục Truyền, Chúa cũng khuyên trong ngày này, không phải chỉ no nê cho chính mình, mà còn phải nghĩ đến những người chung quanh, những khách kiều ngụ, các người góa bụa, các kẻ mồ côi ở trong thành cùng đến tham dự ăn uống no nê cho vui.
Là những người di dân gốc Việt đã một lần bỏ nước ra đi vì những động cơ khác nhau, nay trên đất kiều ngụ chúng ta đã được no đủ, nhưng đất Mỹ không phải là ‘thiên đàng’, mà nhìn quanh biết bao nan đề của cuộc sống vẫn xảy ra nhãn tiền trong mỗi gia đình, trong từng cộng đồng, trên toàn xứ Mỹ. Vẫn còn cảnh những người không đủ cơm ăn áo mặc, những người vô gia cư, mất việc, phá sản, những gia đình có sự xào xáo, bạo hành, đổ vỡ, mất mát, chia ly, những linh hồn còn lạc mất, những cá nhân đánh mất niềm tin, những người mắc vòng lao lý trong chốn lao tù, những số phận bị hàm oan vu khống, những người ốm đau nan y bệnh tật, những thanh niên lâm cảnh nghiện ngập, những người già cả neo đơn, những em bé bị bỏ rơi lang thang ngoài phố, chưa kể những nạn nhân của thiên tai, chiến tranh, dịch bệnh, khủng bố, kỳ thị xảy ra hàng ngày trên trái đất này…
Biết được như vậy, để rồi cùng nhau chúng ta dâng lời tạ ơn Đức Chúa Trời và nài xin Thiên Chúa thương sót, thêm sức, an ủi, vỗ về, chữa lành, bù đắp, giải oan…cùng ban sự bình an, tình yêu thương, và sự no đủ cho mỗi cá  nhân, cho từng gia đình trong Mùa Tạ Ơn năm nay.
(*)Trùng hợp với thời điểm đất nước láng giềng là Philippines với cư dân hơn 80% thờ phượng Chúa đang lâm cảnh màn trời chiếu đất vì cơn bão cực mạnh Haiyan, để tỏ lòng với người anh em đã cưu mang giúp đỡ người Việt tỵ nạn hàng mấy thập niên qua, xin quí bà con thân tín hữu quan tâm hỗ trợ như chính Mục sư Hội Trưởng Tổng hội CĐPL Toàn cầu kêu gọi hiệp thông cầu nguyện và đóng góp cụ thể qua cơ quan ADRA.

Đỗ Xuân Tê
Cali, Thanksgiving, 2013


Thanksgiving – mùa biết ơn, mùa Tạ ơn

7:35 PM |

first-thanksgiving-305.jpgTừ thuở sơ khai, con người vốn có hai đặc điểm là lòng hay kiêu ngạo và có tật hay quên. Kiêu ngạo càng cao khi thấy mọi vật mình có đều do công sức mình làm ra, mọi vật làm ra thì ta phải hưởng, chẳng cần biết trên đầu có ai, dù việc ngày mai chẳng ai biết chắc, để rồi tự mình quên đi Đấng làm ra mọi sự, cầm chắc mọi sự, kể cả sự sống của từng người, "chẳng qua như hơi nước, hiện ra một lát rồi lại tan ngay".

Cho nên Chúa luôn dạy dỗ con cái Ngài "khá cẩn thận, e quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi", đặc biệt khi đã no đủ, làm ăn hanh thông, của cải tài sản dư dật, lòng người dễ sanh thái độ tự cao, và nảy mầm thói vô ơn.
Nhận biết được điều này, không ai thấm thía bằng những người di dân đầu tiên đặt chân lên xứ Mỹ, sau khi bôn ba trải qua phong ba sóng dữ, đi bảy còn ba, đến được đất liền lại phải đương đầu với cảnh đói khát, dịch bệnh, khí hậu, thổ nhưỡng, thổ dân, ác thú, thiên tai…cuối cùng họ đã sống sót và có mùa gặt hái thu hoạch sản vật đầu tiên trên vùng đất mới.
Biết tạ ơn trời đất, họ lập ra lệ Tạ ơn hàng năm vừa là dịp bày tỏ không quên Ơn phước Thượng Đế ban cho và cũng để nhắc nhở những người đến sau theo dấu chân họ luôn hiểu rằng Thanksgiving, đồng nghĩa với mùa biết ơn, mùa tạ ơn, chẳng phải trên xứ Mỹ này mà ý nghĩa của nó đã lan tỏa càng ngày càng phổ cập trên phạm vi cư dân toàn cầu.
Nhắc đến Thanksgiving người ta hay nói theo ‘mùa’ do xuất phát từ truyền thống của nó, nhưng thái độ biết ơn và hành động tạ ơn từ thuở khai thiên lập địa lại là những việc thường xuyên phải làm. Không gì thiết thực hơn khi thể hiện bằng lời cầu nguyện, mà cầu nguyện thì ví như hơi thở, không phải chỉ mỗi tháng một ngày, mỗi năm một mùa, mà như sách Phi-líp 4:6 đã dẫn,
"Chớ lo phiền chi hết, nhưng trong mọi sự hãy dùng lời cầu nguyện, nài xin, và sự tạ ơn mà trình các sự cầu xin của mình cho Đức Chúa Trời"
mặc nhiên hai chữ ‘tạ ơn’ sợ con cái Chúa hay quên, sứ đồ Phao-lô đã đặt ngay trong ngữ cảnh ‘nài xin, tạ ơn’ đi đôi với nhau để ngay trong lúc xin đã biết tạ ơn.
Nhớ lại trong Cựu ước, người lãnh đạo Môi-se đã dặn dò dân Y-sơ-ra-ên một khi vào được đất hứa ‘khá biết ơn Đức Chúa Trời, và ăn ở trung tín cùng Ngài trong nơi đất mới’, ta thấy có nhóm từ, ‘Vậy ngươi sẽ được ăn no nê…’ nên chi ngày nay qua lễ Tạ ơn, theo tập tục xứ Mỹ, họ tổ chức một bữa ăn gia đình, xum họp con cháu bạn bè vào đúng giấc xế trưa ngày thứ năm của tuần lễ cuối tháng 11 mỗi năm, một bữa ăn thật no nê đúng nghĩa, kiểu như bữa chiều 30 Tết của ta.
Có điều trong sách Phục Truyền, Chúa cũng khuyên trong ngày này, không phải chỉ no nê cho chính mình, mà còn phải nghĩ đến những người chung quanh, những khách kiều ngụ, các người góa bụa, các kẻ mồ côi ở trong thành cùng đến tham dự ăn uống no nê cho vui.
Là những người di dân gốc Việt đã một lần bỏ nước ra đi vì những động cơ khác nhau, nay trên đất kiều ngụ chúng ta đã được no đủ, nhưng đất Mỹ không phải là ‘thiên đàng’, mà nhìn quanh biết bao nan đề của cuộc sống vẫn xảy ra nhãn tiền trong mỗi gia đình, trong từng cộng đồng, trên toàn xứ Mỹ. Vẫn còn cảnh những người không đủ cơm ăn áo mặc, những người vô gia cư, mất việc, phá sản, những gia đình có sự xào xáo, bạo hành, đổ vỡ, mất mát, chia ly, những linh hồn còn lạc mất, những cá nhân đánh mất niềm tin, những người mắc vòng lao lý trong chốn lao tù, những số phận bị hàm oan vu khống, những người ốm đau nan y bệnh tật, những thanh niên lâm cảnh nghiện ngập, những người già cả neo đơn, những em bé bị bỏ rơi lang thang ngoài phố, chưa kể những nạn nhân của thiên tai, chiến tranh, dịch bệnh, khủng bố, kỳ thị xảy ra hàng ngày trên trái đất này…
Biết được như vậy, để rồi cùng nhau chúng ta dâng lời tạ ơn Đức Chúa Trời và nài xin Thiên Chúa thương sót, thêm sức, an ủi, vỗ về, chữa lành, bù đắp, giải oan…cùng ban sự bình an, tình yêu thương, và sự no đủ cho mỗi cá  nhân, cho từng gia đình trong Mùa Tạ Ơn năm nay.
(*)Trùng hợp với thời điểm đất nước láng giềng là Philippines với cư dân hơn 80% thờ phượng Chúa đang lâm cảnh màn trời chiếu đất vì cơn bão cực mạnh Haiyan, để tỏ lòng với người anh em đã cưu mang giúp đỡ người Việt tỵ nạn hàng mấy thập niên qua, xin quí bà con thân tín hữu quan tâm hỗ trợ như chính Mục sư Hội Trưởng Tổng hội CĐPL Toàn cầu kêu gọi hiệp thông cầu nguyện và đóng góp cụ thể qua cơ quan ADRA.

Đỗ Xuân Tê
Cali, Thanksgiving, 2013


Gia đình là gì?

8:43 AM |

          Người Mỹ đã dùng danh từ FAMILY trong khi người Việt chúng ta gọi là  GIA ĐÌNH.
          Mời bạn đọc một mẫu chuyện dưới đây để tìm hiểu giá trị của Family như thế nào nhé.
          FAMILY là gì ?
          Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua. “Ồ xin lỗi”, tôi nói.
Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”. Chúng tôi rất lịch sự với nhau.
          Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác. Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng. Tôi quay người và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà.”Tránh ra chỗ khác”- tôi cau mày nói. Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan. Tôi đã không nhận ra là mình đã quá nóng nảy.
          Khi đã lên giường, tôi nghe một giọng nói thì thầm: “Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy. Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa. Đó là những bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con. Tự nó hái lấy những bông hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh. Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên trái tim bé nhỏ của nó”.
          Lúc này thì tôi bật khóc. Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quì xuống: “Dậy đi, con trai bé nhỏ, dậy đi. Có phải những bông hoa này con hái cho mẹ không?”. Thằng bé mỉm cười: “Con tìm thấy chúng ở trên cây kia. Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông hoa màu xanh”.
          Thế bạn có biết từ family có nghĩa là gì không?
          FAMILY = Father And Mother, I Love You


         

Một đời lận đận đo rồi đếm Mỏi gối người đi đứng lại ngồi” Bùi Giáng.

9:27 PM |
Thư hỏi BS Đỗ Hồng Ngọc
Câu hỏi của Nguyệt Mai:
Kính thưa anh Đỗ Hồng Ngọc,
Hôm nay em lại có thêm những “thắc mắc” này. Mong anh, nếu được, chia sẻ với độc giả về một ngày của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc.

Ở lứa tuổi “xưa nay hiếm” người ta thường hay nhắc đến “quỹ thời gian”, ráng thu xếp và làm những việc gì mình thích hoặc muốn thực hiện cho xong. Anh có như vậy không? Những công việc liên quan đến “nghề” và “nghiệp” mà anh đã làm / thực hiện khiến anh cảm thấy hài lòng, vinh dự. Và những sáng tác văn chương, nghệ thuật ưng ý nhất của anh.
Cám ơn anh.
Đỗ Hồng Ngọc trả lời:
Cảm ơn Nguyệt Mai đã khéo nhắc. Nhưng, câu trả lời là không. Hình như tôi không có ý niệm có một “quỹ thời gian” nào đó, bởi tôi không thể biết trước tôi có bao nhiêu, đã xài hết bao nhiêu, còn lại bao nhiêu để… lên kế hoạch. Bùi Giáng có câu “Một đời lận đận đo rồi đếm / Mỏi gối người đi đứng lại ngồi” nhớ không? Tôi sống có vẻ hồn nhiên quá chăng? Lúc Mẹ tôi còn sống bà hay bảo tôi ngu hạng nhất, nhưng tôi cãi, chỉ dám ngu hạng nhì hay hạng ba thôi! Bà đành cười trừ!
“Xưa nay hiếm” là cái thời của Khổng Tử. Mới mấy hôm trước đây, tôi làm “em xi” (MC) cho một buổi “giao lưu” của những người cao tuổi, có bác sĩ-họa sĩ Dương Cẩm Chương, 103 tuổi, giáo sư nhạc sĩ Trần Văn Khê, 93 tuổi; nhà giáo Đàm Lê Đức, 83 tuổi, nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương, 76 tuổi. Với họ, tôi hãy còn quá trẻ! Kinh nghiệm là khi mình có tuổi, nên thường xuyên gặp gỡ những người cao tuổi hơn để lúc nào mình cũng “quá trẻ” như vậy! Nhớ nhà văn Võ Hồng ở Nha Trang năm xưa kể vào năm tuổi 70 của ông, người ta làm một buổi họp mặt long trọng mừng thầy Võ Hồng, ai cũng phát biểu chúc mừng thầy “cổ lai hy”. Khi đứng lên đáp từ, ông trịnh trọng đưa tay sờ vào cổ mình và nói thất thập cổ lai hy, rồi lần tay xuống ngực lục thập ngực lai hy, ngũ thập bụng lai hy… và tứ thập… làm mọi người la hoảng và cười vỡ một trận!
Lâu lâu gặp bạn cũ tôi giật mình thấy bạn già quá, da mồi tóc bạc, nhăn nhúm trong khi tôi… vẫn như xưa! Dĩ nhiên, lúc đó bạn cũng thấy tôi già quá, da mồi tóc bạc, nhăn nhúm trong khi bạn vẫn như xưa. Thì ra, đó là một diễm phúc của cuộc sống! Không ai ngờ mình già cả. Nguyên Sa bảo “người ta chỉ có thể đo đếm được tuổi mình qua ánh mắt cố nhân”. Mà lạ, khi gặp lại “cố nhân”, bạn bè hồi niên thiếu, ôn lại chuyện xưa một lát, bỗng thấy mình nhỏ xíu lại, như không hề có thời gian. Mà thật, không hề có thời gian. Cái đồng hồ, cái ngày tháng nọ kia, chẳng qua là những giả định, vui thôi! Khi tôi viết những dòng này, thì tôi đang ở giữa trưa ngày thứ bảy trong khi bạn đang ở nửa khuya ngày thứ sáu!
Cho nên Phật dạy: đừng bám vào ngã tướng, nhân tướng, chúng sanh tướng, thọ giả tướng thì mới “thoát” được. Thế nhưng, tuổi già sinh học thì có. Một lần nọ, một chị còn khá trẻ bồng đứa bé đến tôi khám bệnh. Đứa bé la khóc om sòm, chị dỗ: “Nín đi, nín cho ông ngoại khám con!”. Thì ra tôi đã đến ông ngoại rồi mà không hay. Tôi hỏi theo thói quen: Chị là gì của cháu? “Dạ, bà ngoại”. Chị trả lời ngon ơ. Rồi bỗng đâm ra bẽn lẽn. Tôi vội đánh trống lãng! Nhưng chuyện đó xưa rồi, hai mươi năm trước rồi. Mới đây, tôi gặp lại một người quen cũ quê nhà, hơn nửa thế kỷ chưa gặp. Nàng nhắc từ chuyện đi câu cá, hái chùm ruột đến trèo động cát như mới ngày nào. Đột nhiên nàng nói bây giờ em đã có cháu gọi bằng bà Cố!
Tôi nhớ Trịnh Công Sơn viết: “Về thu xếp lại/ Ngày trong nếp ngày/ Vội vàng thêm những lúc yêu người…Cuồng phong cánh mỏi/…” mà tôi đã trích dẫn trong cuốn Gió heo may đã về (1997), nhưng khi gởi tặng cho anh bạn nhạc sĩ Miên Đức Thắng lúc đó đang ở Đức, anh phone phản đối: làm gì có chuyện vội vàng thêm những lúc yêu người ! Tôi hiểu, anh vẫn đang còn rất… ung dung, từ tốn kia mà!
Phần tôi, đôi khi cũng thấy mình cần về thu xếp lại/ ngày trong nếp ngày mà… không dễ. Bừa bãi quen rồi. Lười biếng quen rồi. Xung quanh chỗ ngồi là một chồng sách ngổn ngang, cao nghệu, rất mất trật tự, nhưng có ai lỡ tử tế sắp xếp lại thế nào tôi cũng la toáng lên! Mất trật tự mà tôi biết cái nào nằm ở đâu!
Còn “làm những việc mình thích” ư? Đương nhiên rồi. Nhân sinh quý thích chí. Không cần phải đợi “cổ lai hy” mới vậy. Phải làm những việc mình thích ngay bây giờ đi! Bởi già dẫn tới già cả, già khú đế mau lắm đó! Dịp này xin gởi các bạn bài “Già sao cho sướng” đọc vui nhé.
Thân mến,
Già sao cho sướng
Già thì khổ, ai cũng biết. Sanh bệnh lão tử! Nhưng già vẫn có thể sướng. Muốn sống lâu thì phải già chớ sao! Già có cái đẹp của già. Trái chín cây bao giờ cũng ngon hơn trái giú ép. Cái sướng đầu tiên của già là biết mình… già, thấy mình già, như trái chín cây thấy mình đang chín trên cây. Nhiều người chối từ già, chối từ cái sự thật đó và tìm cách giấu cái già đi, như trái chín cây ửng đỏ, mềm mại, thơm tho mà ráng căng cứng, xanh lè thì coi hổng được.
Mỗi ngày nhìn vào gương, người già có thể phát hiện những vẻ đẹp bất ngờ như những nếp nhăn mới xòe trên khóe mắt, bên vành môi, những món tóc lén lút bạc chỗ này chỗ nọ, cứng đơ, xơ xác… mà không khỏi tức cười! Quan sát nhìn ngắm mình như vậy, ta mới hiểu hai chữ “xồng xộc” của Hồ Xuân Hương:
“Chơi xuân kẻo hết xuân đi.
Cái già xồng xộc nó thì theo sau!” .
Có lẽ nữ sĩ lúc đó mới vào lứa tuổi 40! Thời ta bây giờ, 40 tuổi lại là tuổi đẹp nhất. Phải đợi đến 80 mới gọi là hơi già. Trong tương lai, khi người ta sống đến 160 tuổi thì 80 lại là tuổi đẹp nhất! Tuy vậy, thực tế, già thì khó mà sướng. Con người ta có cái khuynh hướng dễ thấy khổ hơn. Khổ dễ nhận ra còn sướng thì khó biết! Một người luôn thấy mình… sướng thì không khéo người ta nghi ngờ hắn có vấn đề… tâm thần! Nói chung, người già có ba nỗi khổ thường gặp nhất, nếu giải quyết được sẽ giúp họ sống “trăm năm hạnh phúc”:

* Một là thiếu bạn!
Nhìn qua nhìn lại, bạn cũ rơi rụng dần… Thiếu bạn, dễ hụt hẫng, cô đơn và dĩ nhiên… cô độc. Từ đó dễ thấy mình bị bỏ rơi, thấy không ai hiểu mình! Quay quắt, căng thẳng, tủi thân. Lúc nào cũng đang như:
“Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt
Ta nằm dài nghe ngày tháng dần qua…!”
(Thế Lữ).
Người già chỉ sảng khoái khi được rôm rả với ai đó, nhất là những ai “cùng một lứa bên trời lận đận”… Gặp đựơc bạn tâm giao thì quả là một liều thuốc bổ mà không bác sĩ nào có thể biên toa cho họ mua được!
Để giải quyết chuyện này, ở một số nước tiên tiến, người ta mở các phòng tư vấn, giới thiệu cho những người già cùng sở thích, cùng tánh khí, có dịp làm quen với nhau. Người già tự giới thiệu mình và nêu “tiêu chuẩn” người bạn mình muốn làm quen. Nhà tư vấn sẽ “matching” để tìm ra kết quả và làm… môi giới…Dĩ nhiên môi giới cho họ kết bạn. Còn sau này họ thấy tâm đầu ý hợp tiến tới hôn nhân (nếu còn độc thân) thì họ ráng chịu! Đó là chuyện riêng của họ. Ngày trước, Uy Viễn tướng công mà còn phải than:
Tao ở nhà tao tao nhớ mi
Nhớ mi nên phải bước chân đi
Không đi mi bảo rằng không đến

Đến thì mi hỏi đến làm chi
Làm chi tao có làm chi đựơc
Làm được tao làm đã lắm khi…
Nguyễn Công Trứ
Rồi họ dạy người già học vi tính để có thể “chat”, “meo” với nhau chia sẻ tâm tình, giải tỏa stress… Thỉnh thoảng tổ chức cho các cụ họp mặt đâu đó để được trực tiếp gặp gỡ, trao đổi, dòm ngó, khen ngợi hoặc… chê bai lẫn nhau. Khen ngợi chê bai gì đều có lợi cho sức khỏe! Có dịp tương tác, có dịp cãi nhau là sướng rồi. Các tế bào não sẽ đựơc kích thích, được hoạt hóa, sẽ tiết ra nhiều kích thích tố. Tuyến thượng thận sẽ hăng lên, làm việc năng nổ, tạo ra cortisol và epinephrine làm cho máu huyết lưu thông, hơi thở trở nên sảng khoái, rồi tuyến sinh dục tạo ra DHEA (dehydroepiandosterone), một kích thích tố làm cho người ta trẻ lại, trẻ không ngờ!
…Dĩ nhiên phải chọn một nơi có không khí trong lành. Hoa cỏ thiên nhiên. Thức ăn theo yêu cầu. Gợi nhớ những kỷ niệm xưa… Rồi dạy các cụ vẽ tranh, làm thơ, nắn tượng… Tổ chức triển lãm cho các cụ. Rồi trình diễn văn nghệ cây nhà lá vườn. Các cụ dư sức viết kịch bản và đạo diễn. Coi văn nghệ không sướng bằng làm … văn nghệ!
* Cái thiếu thứ hai là thiếu… ăn !
Thực vậy. Ăn không phải là tọng là nuốt là xực là ngấu nghiến …cho nhiều thức ăn! Ăn không phải là nhồi nhét cho đầy bao tử! Trong cuộc sống hằng ngày có nhiều thứ nuốt không trôi lắm! Chẳng hạn ăn trong nỗi sợ hãi, lo âu, bực tức; ăn trong nỗi chờ đợi, giận hờn thì nuốt sao trôi? Nuốt là một phản xạ đặc biệt của thực quản dưới sự điều khiển của hệ thần kinh. Một người trồng chuối ngược vẫn có thể nuốt được dễ dàng! Nhưng khi buồn lo thì phản xạ nuốt bị cắt đứt! Nhưng các cụ thiếu ăn, thiếu năng lựơng phần lớn là do sợ bệnh, kiêng khem quá đáng. Bác sĩ lại hay hù, làm cho họ sợ thêm! Nói chung, chuyện ăn uống nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử:
Cư trần lạc đạo thả tùy duyên
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên…”
(Ở đời vui đạo hãy tùy duyên

Đói đến thì ăn mệt ngủ liền…)
Trần Nhân Tông
“Listen to your body”. Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình! Cơ thể nói… thèm ăn cái gì thì nó đang cần cái đó, thiếu cái đó! Nhưng nhớ ăn là chuyện của văn hóa ! Chuyện của ngàn năm, đâu phải một ngày một buổi. Món ăn gắn với kỷ niệm, gắn với thói quen, gắn với mùi vị từ thuở còn thơ! Người già có thể thích những món ăn…kỳ cục, không sao. Đừng ép! Miễn đủ bốn nhóm: bột, đạm, dầu, rau…Mắm nêm, mắm ruốc, mắm sặc, mắm bồ hóc, tương chao… đều tốt cả. Miễn đừng quá mặn, quá ngọt…là được. Cách ăn cũng vậy. Hãy để các cụ tự do tự tại đến mức có thể đựơc. Đừng ép ăn, đừng đút ăn, đừng làm “hư” các cụ! Cũng cần có sự hào hứng, sảng khoái, vui vẻ trong bữa ăn. Con cháu hiếu thảo phải biết … giành ăn với các cụ. Men tiêu hoá được tiết ra từ tâm hồn chớ không chỉ từ bao tử.
* Cái thiếu thứ ba là thiếu vận động !
Già thì hai chân trở nên nặng nề, như mọc dài ra, biểu không chịu nghe lời ta nữa! Các khớp cứng lại, sưng lên, xương thì mỏng, giòn, dễ vỡ, dễ gãy…! Ấy cũng bởi cả một thời trai trẻ đã “Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt…” (TCS)! Bác sĩ thường khuyên vận động mà không hướng dẫn kỹ dễ làm các cụ ráng quá sức chịu đựng, lâm bệnh thêm. Phải làm sao cho nhẹ nhàng mà hiệu quả, phù hợp với tuổi tác, với sức khỏe. Phải từ từ và đều đều. Ngày xưa người ta săn bắn, hái lượm, đánh cá, làm ruộng, làm rẫy… lao động suốt ngày. Bây giờ chỉ ngồi quanh quẩn trước TV!. Có một nguyên tắc “Use it or lose it!” . Cái gì không xài thì teo! Thời đại bây giờ người ta xài cái đầu nhiều quá, nên “đầu thì to mà đít thì teo”. Thật đáng tiếc!
Không cần đi đâu xa. Có thể tập trong nhà. Nếu nhà có cầu thang thì đi cầu thang ngày mươi bận rất tốt. Đi vòng vòng trong phòng cũng được. Đừng có ráng lập “thành tích” làm gì! Tập cho mình thôi.. Từ từ và đều đều… Đến lúc nào thấy ghiền, bỏ tập một buổi … chịu hổng nổi là được! Nguyên tắc chung là kết hợp hơi thở với vận động. Chậm rãi, nhịp nhàng. Lạy Phật cũng phải đúng… kỹ thuật để khỏi đau lưng, vẹo cột sống. Đúng kỹ thuật là giữ tư thế và kết hợp với hơi thở. Đó cũng chính là thiền, là yoga, dưỡng sinh… ! Vận động thể lực đúng cách thì già sẽ chậm lại. Giảm trầm cảm, buồn lo. Phấn chấn, tự tin. Dễ ăn, dễ ngủ…Tóm lại, giải quyết đựơc “ba cái lăng nhăng” đó thì có thể già mà… sướng vậy!
Đỗ Hồng Ngọc

Barry Black, người tôi tớ gây niềm tự hào trong tôi

1:32 AM |
Chaplain of the U.S. Senate
Mấy lúc gần đây, đặc biệt vào thời điểm chánh phủ liên bang Hoa Kỳ phải đóng cửa, mà hệ lụy của nó đã tác động mạnh đến đời sống hàng ngày của mỗi người dân, thì truyền thông Mỹ hay nhắc đến hình ảnh và phát ngôn của một nhân vật, mà vị trí của ông  không phải là thành phần dân cử hoặc cơ quan Nhà Trắng, mà chức vụ và vai trò chính thức lại là Tuyên Úy trưởng (thứ 62) của Thượng viện Hoa kỳ (62nd Chaplain of the U.S. Senate).
Vào Google dò tìm lý lịch, mới hay danh tánh của vị này chính là mục sư truyền giảng Barry Black mà tôi đã theo dõi trên Hope Channel về loạt bài của ông tựa đề, ‘Chốn cao hơn’ (Higher Ground).
Ông là một mục sư da đen, người Cơ đốc Phục lâm, từng làm Tuyên úy trường của Hải quân Hoa Kỳ trước khi được bầu chọn trở thành Tuyên úy của Thượng viện từ 10 năm nay.
Điều đáng nói mục sư Barry Black là người da đen đầu tiên và đặc biệt hơn nữa là mục sư CĐPL đầu tiên đảm nhiệm chức vụ này  trong khi cả Thượng viện không có nghị sĩ nào là người Cơ-đốc. Từ 10 năm nay ông là khuôn mặt nổi bật không hẳn trong trách vụ chăm lo đời sống tinh thần cho các nghị sĩ và nhân viên mà còn là một người được khá nhiều nghị sĩ tin cậy khi tìm đến ông để tham vấn về các vấn đề quốc kế dân sinh trong sinh hoạt chung của Quốc hội Hoa kỳ, cơ quan quyền lực cao nhất của Hiệp chủng quốc.
Vậy Barry Black, ông là ai?
Xuất thân là con trai của một gia đình đông anh chị em (8 người), cha là tài xế xe tải đường dài, mẹ là nội trợ chăm sóc con cái. Thu nhập  không đủ sống  phải dựa vào trợ cấp xã hội của chánh phủ. Nhiều lúc lâm vào cảnh bị đuổi nhà vì không trả tiền thuê đúng kỳ hẹn, chuyện thiếu đồ ăn trong nhà cũng thường xẩy ra. Lý do vì bà mẹ luôn quan tâm đến vấn đề giáo dục, chịu trả học phí cho các con học trường Cơ Đốc, vì trường công nơi gia đình bà cư ngụ có nhiều con em khu phố vốn dĩ nghịch ngợm, hút sách, cha mẹ bỏ bê…
Lên  đại học, bản thân ông đã đậu hai bằng Thạc sĩ, rồi hai bằng Tiến sĩ, một về Mục vụ, một về Tâm lý học, tại các trường đại học nổi tiếng của Giáo hội và nước Mỹ. Trong chức vụ hầu việc Chúa, ông chọn con đường Tuyên úy Hải quân từ lúc còn là Thiếu úy, dần dần lên đến cấp  hàm Hải quân Đề đốc (tướng 2 sao) với chức Tuyên úy trưởng của Hải quân Mỹ trước khi xuất ngũ sau 27 năm lo mặt tinh thần cho binh chủng Hải quân và trở thành Tuên úy trưởng của Thượng viện ngay sau ngày giải ngũ.
Tại Thượng viện ông vốn nổi tiếng về những Lời cầu nguyện trước khi khai mạc các phiên họp quan trọng của Quốc hội. Nội dung không chỉ là chung chung mà hàm ý những tư tưởng xúc tích, thiết thực cho từng vấn đề mà các nghi sĩ sắp đi vào thảo luận, bàn bạc và biểu quyết để nài xin Thiên chúa soi dẫn, mở đường cho những giải pháp, chính sách được sự đồng thuận cao nhất. Cũng cần nói thêm, dù Hạ viện có một Tuyên úy riêng, nhưng Mục sư Barry Black cũng hay được mời dâng lời cầu thay trong các phiên nhóm định kỳ của cơ quan dân cử này.
Trong thời điểm có sự kiện chánh phủ liên bang phải đóng cửa, ông đã có những phát biểu lồng trong lời cầu nguyện trước các cuộc họp khoáng đại để tha thiết xin Chúa thêm sức và sự khôn ngoan cho các thành viên vì quyền lợi quốc gia, và người dân Mỹ để vượt trên các bất đồng do áp lực của đảng phái, phe nhóm, cá nhân. Phát ngôn thẳng thắn, đầy thuyết phục và uy tín của một Tuyên úy trưởng đã được truyền hình trực tiếp hoặc trích dẫn liên tục trong các bản tin quốc tế quốc nội, trong chừng mực nào đó có tác động đến tâm tư và thái độ của những nghị sĩ lưỡng đảng tại Quốc hội.
Cũng tự hào thay, giới truyền thông hay nhắc đến ông như một mục sư CĐPL, có học vấn uyên bác, một đề đốc hết lòng phục vụ cho quân đội, một tuyên úy tận tụy chăm lo đời sống tinh thần, tâm linh cho các thành viên bất kể tín ngưỡng. Từ lợi điểm này  mặc nhiên PR cho đạo Cơ đốc của mình dù đã được nhìn nhận sau 150 năm chính thức hiện hữu với những thành tích đáng khâm phục trên các lãnh vực truyền giáo, giáo dục, y tế, dinh dưỡng, cứu trợ… nhưng vẫn chưa  được nhiều người Mỹ biết đến do số tín đồ Bắc Mỹ mới chỉ hơn một triệu so với trên 300 triệu dân toàn vùng. Cũng trên trang/danh mục Barry Black, biết ông là người CĐPL, Google đã thêm một cột nói về bà Ellen G. White, một trong những người sáng lập và các tư tưởng chủ đạo của phong trào CĐPL toàn cầu.  
Nay quay sang công tác truyền giảng, đây mới là nét đặc thù của người tôi tớ dù phục vụ cho đời trong vai trò tuyên úy, nhưng cơ bản truyền rao lời Chúa vẫn là niềm trăn trở và sở học của ông.
Tôi có cơ may theo dõi một số bài giảng của ông qua video trong giờ học sa-bát, được biết ông có lối giảng theo khuyng hướng chính thống, khúc triết, nặng về sư phạm. Trước bục giảng lúc nào cũng có tấm bảng ghi một dàn bài cho từng đề mục. Nội dung thế nào cũng phải có các câu Kinh thánh trích dẫn, chữ to, lấp lánh rất tiệp với câu chữ ông soạn, giọng khỏe (nhưng không ‘hét’ như một vài vị tôi đã gặp). Bài giảng sâu sắc, dễ hiểu, đặc biệt hay đưa các trải nghiệm bản thân, gia đình, cộng đồng vào bài giảng, chẳng dấu xuất thân con nhà nghèo, cũng chẳng dấu ‘dốt’ vì có lúc bị con ‘D’ dù đã theo học chương trình Tiến sĩ.
Chuyện ăn uống, tôi nhớ ông có chia sẻ đôi lúc nhà thiếu đồ ăn, nhằm ngày sa-bát bà mẹ phải nói ‘kiêng ăn cầu nguyện’,  nhưng hết giờ tịch dương khó cho bà khi ứng xử với các con. Sau này ông kinh nghiệm khi tôi tớ Chúa đi giảng cần chú trọng việc bồi dưỡng thuộc thể, ‘có thực  mới vực được đạo’ như các cụ ta hay nói.
Thấy sức khỏe ông tốt, nhiều người ngạc nhiên, ông cho biết quen ăn chay từ nhỏ, cả gia đình cùng ăn, một phần hợp với túi tiền, lại thấy lành mạnh, riết không thích ăn thịt, chẳng hề đả động đến chuyện thịt heo thịt chuột hay đoán xét ai trong bài giảng. 
Khép lại ít hàng sưu tập về Barry Black, ngưòi tôi tớ được đầy ơn trong công tác tuyên úy và hầu việc Chúa, người viết trong tư cách một kẻ đồng đạo rất đỗi tự hào khi có người anh em làm sáng danh Chúa, vừa qui vinh hiển về cho Đấng Tối Cao, vừa làm tấm gương sống đạo để mọi người cùng mừng vui và chia sẻ.
Cũng xin thay lời để chia sẻ một thông điệp nhỏ mà Mục sư Barry Black muốn gởi gấm đến các bạn trẻ, ’Đừng nên để những vướng bận vụn vặt đời thường chi phối các bạn, mà luôn tập trung vào con đường, mục tiêu Chúa đã sắp xếp cho từng người.”

Thảo Đỗ (sưu tầm)

(*) cần tham khảo thêm xin vào Google, danh mục Barry Black, (62nd Chaplain of the U.S. Senate)

Tuyển tập Videos Sống Vui Sống Khoẻ

7:00 AM |